QC Shop
Ảnh minh họa

"Cuộc cách mạng nhân học" trong triết học tôn giáo phương Tây hiện đại

“Cuộc cách mạng nhân học” đang diễn ra trong triết học tôn giáo phương Tây hiện đại là cuộc cách mạng nhằm mục đích xây dựng hệ ý thức tôn giáo mới trên cơ sở giải quyết antinomia giữa “cái siêu việt” và “cái nội tại” với khát vọng tạo ra một bước ngoặt trong nhận thức về con người trên bình diện triết học. Luận giải quan niệm của một số trào lưu triết học phương Tây hiện đại trong việc giải quyết antinomia này, tác giả bài viết đã làm rõ thực chất của “cuộc cách mạng nhân học” này là ở chỗ, nó đã làm thay đổi một cách khá căn bản mối quan hệ chủ đạo Thiên Chúa – con người, đặc biệt là trong thần học Tin lành và do vậy, dẫn đến sự hình thành ý thức tôn giáo mới – khắc phục chủ nghĩa Thiên Chúa là trung tâm, khi con người nâng cao các giá trị tự thân đồng thời vẫn giữ lại trong mình hình ảnh Thiên Chúa.

Thời gian đăng:: 17-11-2015 02:15:00 PM | Đã xem: 745 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

Mấy ý kiến về cuốn "Đại cương lịch sử triết học phương Tây"(*)

“Đại cương lịch sử triết học phương Tây”, về cơ bản, có thể coi là một cuốn sách tham khảo bổ ích cho sinh viên các trường đại học không chuyên triết. Nhóm tác giả của cuốn sách này đã trình bày một quan niệm khác về triết học, về lịch sử triết học so với các quan niệm được đưa ra trong các cuốn giáo trình về lịch sử triết học đã được xuất bản ở nước ta. Tuy nhiên, quan niệm của nhóm tác giả về đối tượng, nội dung và phương pháp của triết học còn có những vấn đề cần phải được thảo luận. Vấn đề chức năng của triết học cũng đã được nhóm tác giả luận giải một cách khá lý thú, song các tác giả đã bỏ qua một chức năng mà theo chúng tôi, hết sức quan trọng của triết học – chức năng giúp con người tìm kiếm tự do trong đời sống tinh thần của họ. Quan niệm của nhóm tác giả về mối quan hệ giữa “triết học và hệ tư tưởng”, “triết học và tôn giáo”, “triết học và cá nhân” cũng có những vấn đề cần phải được thảo luận.

Thời gian đăng:: 17-11-2015 11:21:22 AM | Đã xem: 768 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
E.Huxéc (1859 - 1938)

Phương pháp hiện tượng học của E.Huxéc

Phương pháp hiện tượng học của Huxéc có vai trò to lớn và là đóng góp quan trọng của ông trong việc xây dựng, phát triển hiện tượng học. Huxéc gọi phương pháp đó là épochè (ngưng hãm) và réduction (giản lược). Bản thể - eidos, chỉ đạt đến bằng épochè. Trong khuôn khổ đó, hiện tượng học đi đến giản lược một vài yếu tố của dữ kiện và không bận tâm đến chúng nữa. Phương pháp hiện tượng học nhắm vào cái trình diện với ý thức, nghĩa là đối tượng của nó. Với phương pháp này, Huxéc đã mang lại thêm một cách nhìn về thế giới; chủ đích của hiện tượng học là đạt tới cái thế giới đã thực sự được ý thức của ta nhắm vào khi trải nghiệm và bản chất mà nó đạt đến là bản chất cụ thể. Tuy nhiên, phương pháp hiện tượng học của Huxéc cũng bộc lộ một số hạn chế nhất định khi tìm cách phân tách “ý thức thuần túy” khỏi tồn tại khách quan và ý thức của chủ thể, hoặc tiêu chuẩn của chân lý lại phụ thuộc vào ý nghĩa mà chủ thể ban bố cho khách thể. 

Thời gian đăng:: 14-11-2015 02:55:22 PM | Đã xem: 1242 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

Tiếp sau chủ nghĩa bảo thủ mới(*)

Chủ nghĩa bảo thủ mới ở Hoa Kỳ được khởi nguồn từ một số trí thức Do Thái đã gia nhập nhóm Đại học Thành phố New York (C.C.N.Y) vào cuối những năm 30, đầu những năm 40 của thế kỷ trước. Đến những năm 90, nó được tiếp sức bởi một số dòng học thuật khác, như nhóm của L.Strauss, nhóm của A. Wohlstetter… Chủ nghĩa bảo thủ mới đã làm cho quan hệ giữa Hoa Kỳ và thế giới có sự thay đổi và ngày càng phức tạp hơn. Theo tác giả, đã đến lúc chủ nghĩa bảo thủ mới phải bị vượt qua và Hoa Kỳ cần hoạch định lại chính sách ngoại giao của mình theo nhiều đường hướng cơ bản; phải chuyển sự chú ý sang việc cải tổ, tái cơ cấu và đầu tư một cách chính xác cho những thiết chế của Chính phủ Hoa Kỳ.

Thời gian đăng:: 14-11-2015 02:22:02 PM | Đã xem: 634 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

Giá trị của triết học trong quan niệm của B.Rátxen và M.Mítgơlây

Triết học là gì và có giá trị như thế nào? Câu hỏi ấy luôn được đặt ra trong lịch sử triết học. Theo B.Rátxen, giá trị của triết học chỉ có thể tìm thấy giữa các lợi ích tinh thần. Ông cho rằng, giá trị của triết học là ở chỗ, thông qua việc giải đáp các câu hỏi đặt ra, nó giúp con người nâng cao sự hiểu biết về các sự vật và có thể giải phóng con người khỏi những mục đích cá nhân hẹp hòi. Khác với B.Rátxen, M.Mítgơlây lại tìm giá trị của triết học ở chính sự cần thiết của nó trong việc giải thoát con người khỏi sự lẫn lộn thường xuyên về khái niệm. Điểm chung của hai nhà triết học này là đều khẳng định sự cần thiết của triết học trong cuộc sống và vai trò quan trọng của nó trong quá trình nhận thức thế giới của con người.

 

Thời gian đăng:: 07-11-2015 03:43:49 PM | Đã xem: 858 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

Về hai khuynh hướng chống đối và ủng hộ chủ nghĩa cá nhân ở phương Tây

Trong quá trình hình thành và phát triển, chủ nghĩa cá nhân vấp phải sự chống đối của những người muốn bảo vệ chủ nghĩa tổng thể, của những nhà nhân cách chủ nghĩa và những nhà lý luận, triết học của Nhà thờ. Cho đến nay, cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân vẫn chưa kết thúc. Tuy nhiên, chủ nghĩa cá nhân không vì thế mà bị loại ra khỏi đời sống xã hội của con người. Nó vẫn tiếp tục phát triển với những nội dung tích cực, vẫn được nhiều nhà lý luận, trong đó có một số người trước đây từng phê phán mạnh mẽ, tìm cách ủng hộ và bảo vệ. Sau nhiều thăng trầm, chủ nghĩa cá nhân lại bước vào giai đoạn phát triển mới và dường như, trong hiện tại cũng như tương lai, vấn đề cá nhân sẽ trở thành vấn đề trọng tâm cần được chú ý của mọi lĩnh vực đời sống xã hội.

Thời gian đăng:: 06-11-2015 03:19:47 PM | Đã xem: 1008 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
GI.P.Xáctơrơ

Tư tưởng đạo đức học của GI.P.Xáctơrơ

Từ những luận điểm cơ bản của triết học hiện sinh, như con người - đó là sự hiện sinh, sự hiện sinh - đó là tự do, là hành vi sáng tạo, con người - đó là sự tự do lựa chọn, là siêu nghiệm hoá, là thực thể lịch sử, là giá trị tự thân và chủ nghĩa hiện sinh - đó là chủ nghĩa nhân văn, Gi.P.Xáctơrơ đã đưa ra quan niệm về đạo đức và từ đó, xây dựng nên những “tín điều” đạo đức. Với những “tín điều” này, ông kêu gọi con người hãy hướng tới chủ nghĩa nhân đạo, đề cao con người, đề cao sự tự do của con người và hãy tạo ra các giá trị cho chính mình. Tuy nhiên, hạn chế lớn nhất trong tư tưởng đạo đức học của Gi.P.Xáctơrơ là ở chỗ đã phủ nhận tính khách quan của hành vi con người và do vậy, không thấy hết ý nghĩa khách quan của những giá trị đạo đức mà nhân loại đã có được.

 

Thời gian đăng:: 06-11-2015 11:28:48 AM | Đã xem: 692 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

GI.P.Xáctơrơ - Người mãi không ngừng "nổi loạn"

Năm nay, nước Pháp và thế giới tiến bộ kỷ niệm 100 năm ngày sinh và 25 năm ngày mất của Gi.P.Xáctơrơ - người con độc đáo của dân tộc Pháp, người bị nhiều người ghét bỏ, nhưng rất nhiều người khác lại yêu mến, rồi sau này hầu như bị lãng quên. Tuy nhiên, cuối cùng thì giới văn hoá Pháp vẫn tiếp tục phát hiện được những điểm mới ở nhà tư tưởng, nhà văn và cho phép con người vĩ đại nhưng cũng hết sức bí ẩn này thực hiện một chuyến quay trở lại bất ngờ và đầy ngoạn mục từ chốn ngục luyện.

Thời gian đăng:: 01-11-2015 03:57:14 PM | Đã xem: 522 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

Gi.P.Xáctơrơ với hiện tượng học Huxéc trong vấn đề quan hệ giữa tồn tại và ý thức

Chịu ảnh hưởng của hiện tượng học Huxéc, Gi.P.Xáctơrơ đã xây dựng triết học hiện sinh của ông trên cơ sở áp dụng hiện tượng học Huxéc và việc nghiên cứu tồn tại người. Coi quan niệm của Huxéc về tự ý thức  là một sai lầm, Gi.P.Xáctơrơ đã cố gắng chứng minh “cái Tôi” không phải là trung tâm mang tính hợp nhất và cá biệt hoá của ý thức. Lý giải tính ý hướng của ý thức mà Huxéc đưa ra, ông đã coi tính ý hướng là cấu trúc cơ bản của mọi ý thức mà từ đó, tất yếu nảy sinh sự khác biệt căn bản giữa ý thức và cái được ý thức, rằng tính ý hướng này luôn đòi hỏi phải thừa nhận cả bản thân sự vật lẫn những thuộc tính của nó là những cái tồn tại bên ngoài ý thức. Và, do vậy, không nên quy thế giới đang được con người nhận thức về tồn tại của ý thức trong thế giới. Với ông, nguyên tắc tính ý hướng là hình thức triết học duy nhất có thể cho phép ý thức được tính thực tại của thế giới bên ngoài và tính không thể quy được thế giới ấy về ý thức; rằng, thế giới các sự vật chỉ tồn tạitrong quan hệ với ý thức. Gi.P.Xáctơrơ coi đây không chỉ là nguyên tắc phương pháp luận trong việc nghiên cứu mối quan hệ giữa tồn tại và ý thức, mà nó còn là biểu hiện chân lý của mối quan hệ ấy.

Thời gian đăng:: 01-11-2015 03:48:36 PM | Đã xem: 736 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

"Triết học của cách mạng" (Hay thái độ của GI.P.Xáctơrơ đối với chủ nghĩa duy vật và biện chứng của tự nhiên)

Với khát vọng vượt lên trên sự đối lập giữa chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa duy tâm, Gi.P.Xáctơrơ  chủ trương xây dựng một thứ triết học mới với tư cách lý luận hành động cách mạng nhằm cải tạo triệt để các cơ cấu kinh tế – xã hội và làm cho con người trở nên thực sự tự do. Với ông, chủ nghĩa duy vật không thể đóng vai trò là “triết học của cách mạng”, vì nó không hiểu được sự “siêu việt hoá” hoàn cảnh của con người. Phủ định biện chứng của tự nhiên dựa trên cơ sở của những dữ liệu kinh nghiệm, ông đã tự bộc lộ sự khiếm khuyết trong quan niệm về vật chất và vận động. Với Gi.P.Xáctơrơ, sự tồn tại chủ nghĩa duy vật với tư cách phép biện chứng về tự nhiên là điều không thể, nhưng với tư cách học thuyết về biện chứng của xã hội thì đó lại là điều có thể. Phủ định vai trò của cả chủ nghĩa duy vật lẫn phép biện chứng, triết học hiện sinh dựa trên nguyên lý “Tồn tại có trước bản chất” của Gi.P.Xáctơrơ chỉ góp phần khẳng định vai trò tích cực của con người, chứ không thể trở thành “triết học của cách mạng” theo nghĩa đích thực của nó.

Thời gian đăng:: 01-11-2015 03:44:16 PM | Đã xem: 933 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

GI.P.Xáctơrơ - Người sáng lập chủ nghĩa hiện sinh vô thần pháp

Chủ nghĩa hiện sinh vô thần của Gi.P.Xáctơrơ (1905-1980) là sản phẩm của sự dung hoà, sự kết hợp theo một cách riêng của ba khuynh hướng tư tưởng hiện đại - chủ nghĩa Mác, hiện tượng học Huxéc và chủ nghĩa hiện sinh Haiđơgơ - trên cơ sở lấy quan điểm chung của ba khuynh hướng tư tưởng này làm xuất phát điểm - quan điểm khẳng định vai trò tích cực của con người trong việc tự sáng tạo nên bản chất của chính mình. Nguyên lý nền tảng của chủ nghĩa hiện sinh vô thần này là “Tồn tại có trước bản chất”, còn vấn đề trung tâm của nó là sự tự do của con người. Con người là tự do nên con người có thể làm cho mình trở thành một thực thể hiện hữu, tồn tại với tư cách một “nhân vị”, một “hữu thể”. Bản tính con người là cái không thể được “định nghĩa” trước  bởi Thượng đế hay một Đấng sáng tạo nào đó. Con người tự tạo nên bản tính của mình bằng sự tự do lựa chọn sau khi đã tồn tại như một “hữu thể”, tồn tại một cách hiện sinh. Mặc dù còn có những hạn chế nhất định, song chủ nghĩa hiện sinh vô thần của Gi.P.Xáctơrơ vẫn được thừa nhận là một chủ nghĩa nhân đạo, một trào lưu triết học tiến bộ trong lịch sử tư tưởng nhân loại thế kỷ XX.

Thời gian đăng:: 01-11-2015 03:39:30 PM | Đã xem: 979 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

Lý tính trong triết học Tây Âu cận đại và trong chủ nghĩa duy tâm tiên nghiệm

Trong triết học Cận đại, lý tính – được hiểu như một năng lực phê phán hoặc như một năng lực lý giải các sự kiện theo quy luật khoa học – dường như đã đạt đến địa vị tột đỉnh. Trong bài viết này, chúng tôi muốn luận giải những mâu thuẫn nội tại của lý tính biểu hiện trong sự xuất hiện và đấu tranh với nhau của các khuynh hướng triết học lấy lý tính làm cơ sở.

Thời gian đăng:: 01-11-2015 02:07:07 PM | Đã xem: 1710 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Etman Huxéc (1859-1939)

Ý hướng tính trong hiện tượng học của E.Huxéc

Ý hướng tính là một khái niệm trung tâm trong hiện tượng học của E.Huxéc. Ông quan niệm rằng, ý thức hướng tính là một “dòng chảy liên tục”, chất liệu của nó là những tri giác sơ khai; rằng, ý hướng tính là bản chất của ý thức, là sự cấu thành của ý thức siêu nghiệm. Với học thuyết về ý hướng tính, Huxéc đã tiếp cận đến cách nhìn về sự không tách rời giữa chủ thể và khách thể, giữa ý thức và đối tượng; coi thế giới như một hệ thống không thể phân chia, trong đó chủ thể là một phần tử cấu thành; phản đối sự chia cắt giữa cái tôi và thế giới, giữa chủ thể quan sát với đối tượng quan sát. Tuy nhiên, học thuyết của Huxéc vẫn còn những hạn chế và điều này đưa ông đến quan điểm duy tâm khi khẳng định bản chất của thế giới tùy thuộc vào chủ thể và thế giới chỉ có ý nghĩa như một thực tại hiện hữu khi nó là sản phẩm ý hướng của chủ thể tiên nghiệm.

Thời gian đăng:: 01-11-2015 12:57:09 PM | Đã xem: 884 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Ảnh minh họa

Vấn đề chủ thể nhận thức và phương pháp nhận thức trong triết học Tây Âu cận đại

Sự phê phán triết học kinh viện và thế giới quan Trung cổ là nét đặc trưng của các nhà triết học Tây Âu Cận đại có tư tưởng tiến bộ. Ph.Bêcơn và R.Đêcáctơ đều coi lý tính là một lực lượng bản chất của con người; coi chủ thể nhận thức vừa có lý tính, vừa có tự ý thức. Đối với các ông, chủ thể nhận thức là con người sống và tư duy trong xã hội, nhưng đó không phải là cá nhân kinh nghiệm mà là chủ thể trừu tượng. Phương pháp nhận thức mà các nhà triết học Tây Âu Cận đại xây dựng yêu cầu những luận điểm xuất phát phải có tính chân thực và được duy trì trong suốt quá trình nghiên cứu. Theo họ, trực giác trí tuệ là năng lực nhận thức cao nhất của con người và phụ thuộc vào trình độ tư duy lôgíc. Có thể nói, các nhà triết học Tây Âu Cận đại đã khẳng định tính tích cực của chủ thể nhận thức, nhưng họ lại không chứng minh được trong khuôn khổ của chủ nghĩa duy vật siêu hình và chủ nghĩa duy tâm.

Thời gian đăng:: 31-10-2015 03:46:28 PM | Đã xem: 1751 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Hêraclít (520 – 460 TCN)

Lửa - Bản nguyên vật chất đầu tiên và duy nhất của vũ trụ trong triết học Hêraclít

Khi coi Vũ trụ là một chỉnh thể thống nhất, nhà triết học Hy Lạp cổ đại – Hêraclít (520 – 460 TCN) đã khẳng định Lửa là bản nguyên vật chất đầu tiên và duy nhất của vạn vật. Lửa “bùng cháy” và “lụi tàn” theo cái Logos vốn có của nó. Sự chuyển hoá của Lửa là một quá trình “không ngừng nghỉ” và quá trình đó dẫn đến sự sinh thành của vạn vật, vạn vật biến đổi và chuyển hoá lại trở về với Lửa. Thế giới thống nhất ở trong “ngọn Lửa sống bất diệt”. Lửa “điều khiển” và “phán xét” tất cả, bao trùm tất cả. Lửa là khởi nguyên tự nhiên tích cực, năng động và tinh tế nhất, là bản nguyên vật chất “có lý tính”, quy định tính có trật tự và hài hoà của Vũ trụ. Lửa không chỉ đem lại cho Vũ trụ cả sự sống lẫn cái chết mà còn tượng trưng cho mọi cái sống động, năng động và tích cực. Lửa không chỉ tạo nên “thân xác”, mà cả “linh hồn” cho vạn vật. Lửa có “đời sống nội tâm” của nó.

Trong quan niệm của Hêraclít về Lửa vẫn còn mang tính vật hoạt luận và phiếm thần luận, song đó là quan niệm cho thấy tính thống nhất của thế giới, quan niệm luôn đòi hỏi giải thích các hiện tượng tự nhiên dựa vào chính tự nhiên và là “sự trình bày rất hay những nguyên lý của chủ nghĩa duy vật biện chứng”.

Thời gian đăng:: 31-10-2015 02:50:18 PM | Đã xem: 2658 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
G.W.F.Hêgen (1770-1831)

Triết học Cantơ dưới nhãn quan của G.W.F.Hêgen

Hêgen không chỉ phê phán những hạn chế mà còn đánh giá cao những đóng góp của triết học Cantơ, coi triết học Cantơ là “cơ sở và điểm xuất phát của triết học Đức hiện đại”. Theo ông, triết học Cantơ là chủ nghĩa duy tâm chủ quan. Mặc dù vậy, đối với Hêgen, triết học Cantơ có vai trò đặc biệt quan trọng. Thực tế, nhiều vấn đề triết học do I.Cantơ khởi xướng đã được Hêgen phát triển từ lập trường của chủ nghĩa duy tâm tuyệt đối. Đó cũng là cơ sở dẫn đến nhận định của Sáclơ Taylo cho rằng, có thể coi triết học của Hêgen là triết học Cantơ đã được cải biến.

Thời gian đăng:: 31-10-2015 01:14:20 PM | Đã xem: 1360 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
I.Cantơ (1724 - 1804)

"Hướng tới nền hòa bình vĩnh cửu" - Khát vọng của nhân loại (Kỷ niệm 210 năm ra đời tác phẩm "Hướng tới nền hòa bình vĩnh cửu" của I.Cantơ)

Đối với I.Cantơ, “hoà bình” là sự kết thúc mọi thù địch, mọi hành động chiến tranh. Với nhãn quan triết học, trong “Hướng tới nền hoà bình vĩnh cửu”, ông đã vạch ra những điều kiện, nguyên tắc cơ bản để xây dựng và bảo đảm nền hoà bình vĩnh cửu cho cộng đồng nhân loại. I.Cantơ nhấn mạnh rằng, hoà bình phải được thiết lập một cách tích cực, được bảo vệ bằng luật pháp quốc tế và hiến pháp dân sự; rằng, con người phải có quyền công dân thế giới – một quyền cao hơn, hay chí ít, cũng không thấp hơn quyền tự do cá nhân. Theo đó, có thể khẳng định “Hướng tới nền hoà bình vĩnh cửu” không chỉ là tư tưởng triết học độc đáo, có ý nghĩa nhân văn cao cả của I.Cantơ, mà hơn thế, còn là một khát vọng chân chính của nhân loại.

Thời gian đăng:: 31-10-2015 01:08:19 PM | Đã xem: 1046 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây

Ph.Nítsơ - Người "khuấy đảo" triết học Tây Âu nửa cuối thế kỷ XIX

Ph.Nítsơ đã đưa ra những tư tưởng “khuấy đảo” triết học Tây Âu nửa cuối thế kỷ XIX khi coi “Cuộc sống” và “ý chí” là các khái niệm trung tâm của triết học. Ông dự báo, chủ nghĩa hư vô sẽ trở thành hiện thực và với dự báo đó, ông kêu gọi hãy đánh giá lại giá trị; rằng, trong xã hội loài người không còn sự tiến bộ và nhân loại đang lâm vào tình trạng suy thoái. Ph.Nítsơ đã đưa ra khái niệm “siêu nhân”, trong đó hoàn toàn không có điểm nào chung với những kẻ theo chủ nghĩa phát xít. Hệ thống triết học Nítsơ còn chứa đựng một mâu thuẫn nội tại khác: một mặt, nó là triết học theo khuynh hướng bi quan chủ nghĩa; nhưng mặt khác, ông hoàn toàn không biện minh cho tâm trạng bi quan chán đời.

Thời gian đăng:: 25-10-2015 02:23:50 PM | Đã xem: 651 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Đêmôcrit (Ảnh minh họa)

Học thuyết về nhận thức trong triết học Đêmôcrít

Nhận thức trong quan niệm của Đêmôcrít (460 – 370 TCN) là một quá trình, bao gồm nhận thức mờ tối - nhận thức theo “dư luận chung” và nhận thức chân lý - nhận thức nguyên tử và chân không, nhận thức thông qua các phán đoán lôgíc. Khẳng định mối quan hệ của hai dạng nhận thức này, song nội dung, những nguyên tắc cơ bản và cơ chế của mối quan hệ đó đã không được Đêmôcrít luận giải một cách rõ ràng, cụ thể. Do quan niệm coi chỉ có nguyên tử và chân không là những những nguyên tắc đích thực, còn mọi cái khác chỉ là dư luận, là cái vẻ bề ngoài, nên Đêmôcrít đã coi các sự vật cảm tính trong nhận thức con người không phải là những hiện tượng khách quan, mà là cái vẻ bề ngoài mang tính chủ quan. Từ đó, ông khẳng định chỉ có nhận thức chân lý mới đem lại cho con người tri thức chân thực về sự vật. Mặc dù còn có những yếu tố của chủ nghĩa hoài nghi, song với tính biện chứng vốn có, nhận thức luận Đêmôcrít là một bước tiến mới trong lịch sử lý luận nhận thức cổ đại.

Thời gian đăng:: 25-10-2015 12:49:15 PM | Đã xem: 6007 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây
Thời gian đăng:: 24-10-2015 03:17:18 PM | Đã xem: 1676 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Lịch sử Triết học , Phương Tây

Các tin khác

  Trang trước  1 2 3 4  Trang sau
 

Bài được quan tâm

Bài mới nhất